Đồng hồ điểm 3 giờ 30 phút sáng, kết thúc một ngày làm việc mệt mỏi, tôi cùng đồng đội, mỗi người có vài phút nghỉ ngơi, lấy lại sức, chuẩn bị quân tư trang tiếp tục một hành trình mới, đến một địa điểm mới để cấp căn cước cho người dân mà đồng đội vẫn nói đùa với nhau là “chuyến xe đặc biệt” và tổ chúng tôi là một "Đội đi chiến dịch". Chuyến xe ấy có những cán bộ, chiến sĩ sẵn sàng gác bỏ việc riêng của bản thân, gia đình, người yêu… đi đến từng bản làng, thôn xóm để tuyên truyền, kêu gọi, giúp đỡ nhân dân làm căn cước.
Điểm đến tiếp theo của chúng tôi trong cuộc hành trình ấy là khu Cao Sơn gồm 3 bản: Son - Bá - Mười ở vùng cao thuộc xã Lũng Cao, huyện Bá Thước. Nơi đây cách trung tâm huyện khoảng 30 km - vùng đất nằm giữa bốn bề núi non, băng qua rừng già, địa hình vô cùng hiểm trở, sương mù bao phủ quanh năm, bà con ở đây chủ yếu là dân tộc Thái, ngôn ngữ còn bất cập. Mặc dù công việc khó khăn, vất vả nhưng nhận thức được vai trò cũng như tầm quan trọng của dự án sản xuất, cấp và quản lý căn cước công dân gắn chíp điện tử của Bộ Công an trong lộ trình xây dựng Chính phủ điện tử, chúng tôi - mỗi CBCS trong tổ căn cước Công an huyện đều hăng hái, nhiệt tình đi từng ngõ, gõ từng nhà để tiến hành thu nhận thông tin cấp căn cước gắn chíp theo đúng tiến độ đề ra.

Cao Sơn gồm 3 bản làng Son - Bá - Mười thuộc xã Lũng Cao,huyện Bá Thước, tỉnh Thanh Hoá
5h45 phút sáng, sau hơn 2 tiếng đồng hồ di chuyển, “chuyến xe đặc biệt” dừng bánh ở bản Mười. Cảnh tượng ngay trước mắt khiến tôi không khỏi bất ngờ cũng như xúc động là hình ảnh bà con đã đến từ sớm, tay cầm những gói đồ ăn đưa cho các anh em trong đội, bảo rằng “các con ăn đi cho đỡ đói rồi còn giúp dân”, ai cũng nghẹn ngào, cảm động, mọi mệt mỏi giường như tan biến. Việc gắn chíp điện tử trên CCCD với mục đích đem đến sự thuận tiện trong các giao dịch hành chính của công dân. Khi chíp điện tử được tích hợp đầy đủ thông tin, người dân khi thực hiện các giao dịch và làm thủ tục sẽ không phải mang nhiều các loại giấy tờ mà chỉ cần dùng CCCD. Chắc có lẽ chính vì thế mà không chỉ bà con nơi đây, mà tất cả những địa điểm mà tổ cấp căn cước lưu động của chúng tôi đi qua bà con đã đến làm căn cước công dân gắn chíp rất đông, trông mặt ai cũng háo hức, mong đợi.

Hình ảnh người dân đến từ rất sớm hưởng ứng chiến dịch làm căn cước
Không để bà con chờ lâu, anh em chúng tôi mỗi người một tay chuẩn bị máy móc, hồ sơ sẵn sàng, mắt ngước nhìn dòng người xếp hàng đến tận cổng Hội trường thôn, lòng chợt có chút xốn xang khó tả, phần vui mừng vì bà con hưởng ứng dự án nhiệt tình, phần phải vừa lo tiếp đón bà con tận tình vừa phải giữ đúng trật tự để đảm bảo công tác phòng chống dịch Covid-19. Đồng hồ vừa chỉ đúng 6h00 sáng, gác lại những suy nghĩ, thở mạnh một hơi, tôi ngồi vào bàn làm việc tiếp đón người dân đầu tiên. Thực hiện phương châm “làm hết việc, không hết giờ, còn người dân là còn phục vụ”, đồng nghiệp cán bộ chiến sĩ ai nấy đều nhiệt tình hỗ trợ nhân dân, giải đáp mọi thắc mắc của bà con không biết mệt mỏi. Nhân dân nơi bản vùng cao chân chất, thật thà thấy thế mà cũng ưng cái bụng, cán bộ - nhân dân vui vẻ cười nói. Nhìn nét cười trên môi các cụ già, nét ngây ngô, tràn đầy sức trẻ của các em thanh thiếu niên mà trong lòng chúng tôi ngập tràn hạnh phúc. Do chỉ tiêu lập hồ sơ căn cước công dân lớn, số lượng người dân chờ còn đông, nên anh em trong tổ ai cũng hăng hái, nhiệt huyết, chạy đua với thời gian cho đến khi nhìn lên hàng người đông đúc bởi giọng nói của anh Trưởng bản: “Các đồng chí ơi! đã quá trưa rồi, nghỉ tay mời cơm đã”, chợt nhận ra lúc này đã là 13 giờ, thì anh em chúng tôi mới bảo nhau thay phiên ăn cơm trưa.

Hình ảnh bà con mang thức ăn tiếp sức cho CXBCS làm căn cước

Tổ cấp căn cước lưu động làm việc 24/24h, để cấp căn cước cho người dân

Mỗi cán bộ chiến sĩ đều hết mình, tận tuỵ phục vụ nhân dân để đảm bảo mỗi người dân đủ điều kiện đều được cấp căn cước công dân gắn chip
Bữa ăn của các anh em cán bộ do chị em phụ nữ của bản nấu, cơm được đồ từ gạo nếp nương, gói lá dong thơm nức, mấy gắp cá nướng vàng, ròn tan, đĩa rau rừng luộc cùng với bát “canh loóng” nấu từ cây chuối. Bữa cơm đó có lẽ là bữa cơm ngon nhất, thắm đượm tình cảm của người dân dành cho anh em chúng tôi, bời vì bình thường là mọi người bảo nhau chủ động thức ăn mang theo để vừa đáp ứng được nhu cầu của mình lại vừa thuận tiện cho công việc. Phần ăn trưa buổi sáng dậy sớm chuẩn bị vội, mấy anh em cùng nhau ăn, vừa ăn vừa hào hứng kể những câu chuyện cười, chuyện làm việc khi sáng và còn có những “ca khó” nữa. Đó là khi lăn những ngón tay thô ráp quen cầm dao, cầm cuốc… lăn nhiều lần không đạt, rồi chụp ảnh nhắm mắt, nghiêng đầu… mất rất nhiều thời gian để điều chỉnh.
Ăn vội bữa trưa, tôi nhanh chóng quay trở lại làm việc. Khác với thời điểm tiến hành cấp căn cước công dân gắn chíp tại chỗ, để đảm bảo theo kịp tiến độ, cũng như không đề bà con mất công chờ đợi và công di chuyển đi lại nhiều lần, chúng tôi sẽ làm việc cho tới khi hết dân chứ không phải về theo giờ hành chính như thường ngày. Càng thế, tôi lại càng cảm thấy phải cố gắng phục vụ nhân dân hết mình, vừa đáp ứng mong mỏi của bà con, vừa hoàn thành mục tiêu đề ra của bản thân. Hơn 2 giờ sáng, người dân cuối cùng trong ngày cũng đã được làm xong hồ sơ với một nụ cười rạng rỡ, chị đứng dậy đưa cho chúng tôi mảnh giấy viết tay, trên đó ghi bài thơ kèm lời cảm ơn đến anh em trong đội:
“Đêm càng khuya càng đẹp ánh sao xa
Lấp lánh trời cao thầm thì lời tinh tú
Suốt “chiến dịch” này đồng đội tôi không ngủ
Hóa thân mình thành những ánh sao đêm.
Bám sát chỉ tiêu, chiến sỹ phải làm thêm
Chụp ảnh, lăn tay khi mặt trời đã tắt
Xử lý thông tin, giải trình dân thắc mắc
Bữa cơm chiều ăn vội giữa canh khuya.
Chốn thị thành hay làng bản xa kia
Đèn luôn sáng ở phòng làm căn cước
Những chiến sỹ miệt mài, luôn mong ước
Dân Việt mình - kỷ nguyên số thông minh.
Mất ngủ, nhọc nhằn, mồ hôi đẫm áo xanh
“Mệnh lệnh trái tim - quyết tâm chính trị”
Lời thề khắc ghi, vững vàng, tận tụy
Dẫu tiền lệ chưa từng có trước - nay .
Giữ mãi niềm tin, vì cuộc sống đổi thay
Gác lại riêng tư, những niềm mong ngóng
Trong ánh sao đêm “chiến dịch” đầy khát vọng
Lặng lẽ quên mình, lặng lẽ sáng - vì dân”
Bài thơ như nói hết nỗi lòng, những vất vả của anh em trong đội, ai cũng cười tươi, chưa khi nào mình cảm nhận đc tình cảm quân dân lại gần gũi, thân thương đến thế.
Tôi chào chị, rồi đứng dậy vươn vai, luôn chân luôn tay từ sáng sớm, đến giờ đó cơ thể như muốn “đình công”. Tuy vậy trong lòng lại cảm thấy khoan khoái đến lạ, chắc có lẽ vì bản thân hôm nay đã hoàn thành được ba mục tiêu: vì Nhân dân – vượt chỉ tiêu căn cước – trải nghiệm bản thân. Với một tâm thế thoải mái nhất, chúng tôi lại tiếp tục hành trình đi đến những vùng đất mới, những nơi khó khăn nhất trên “chuyến xe đặc biệt” để “chiến dịch” cấp căn cước công dân gắn chíp cho người dân về đích sớm nhất. Nghĩ lại hành trình, tôi hiểu cuộc đời cán bộ Công an có lẽ vui nhất là được phục vụ bà con nhân dân!
Bích Ngọc - “Nhật ký một ngày làm việc của Tổ cấp căn cước lưu động Công an huyện Bá Thước”




